CỔ
HỌNG KHÔNG ÂM THANH
Không
tiếng nói nào, từ cổ họng tôi, không âm thanh
Của
gió, chiếc kèn đồng tuổi thơ
Thổi
dọc cánh đồng, cỏ chỉ và hoa cúc
Ngẩng
cổ lên nghe réo rắt
Tôi
đã im lặng theo chiều ngang từ ngôi nhà
Qua
những khu chợ nghèo nàn nhưng ấm cúng
Qua
những con đường bùn lầy vết xe đạp cọc cạch
Qua
những người thân, hàng xóm và những người chỉ gặp mặt một lần
Từ
tốn bắt tay và im lặng
Và
Im
lặng theo chiều dọc sống lưng
Không
nghe, không thấy, không nói
Theo
chiều nắng rót xuống giữa trưa mùa hạ
Những
trái mít đong đưa theo lời ru câu ca dao của ngoại
Tôi
nằm trên chiếc võng
Im
lặng nhìn con ve lột xác
Im
lặng như vòm giấy sà thấp
Râm
mát đàn kiến cày cuốc làm ăn
Và
cả đàn dế ngoi lên mặt cỏ
Để
thở và làm dáng
Cho
đến mùa cánh rụng
Cho
đến ngày tái sinh
Cổ
họng không bị viêm, không âm thanh
Vẫn
thông nòng trong giới hạn của đời sống
Với
những kẻ bòn rút máu
Trong
giới hạn của cái chết-sự bất tử-
Của
lẽ tự nhiên vào mùa xuân những cánh hồng
Như
đôi môi của nàng, tôi mơ,
Và chúng
rụng tơi tả-một vẻ đẹp khác-
Vào
hạ
Trên
bức tranh vẽ
Chiếc
cổ họng
Luôn
bị đập vỡ
Huỳnh
Minh Tâm
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét