bài này vừa mới đăng trên báo quảng nam, mời anh em đọc cho vui, nhất là các anh mê gái, nhưng cánh mày râu ai lại chẳng...
Tạp bút
Mùa xuân trên đỉnh bình yên
Lấy tên một bản nhạc của nhạc sĩ tài hoa Từ Công Phụng để đề dẫn bài
viết này là tôi muốn bạn đọc cùng tôi chậm bước vào chốn thiên thai của
mùa xuân trời đất, lứa đôi và kỷ niệm. Bởi rằng mùa xuân bao giờ cũng
khai hoa để dòng người tấp nập quay về cố hương, về với điền dã, về với
bóng dáng mẹ hiền quanh quất nẻo mộ bia. Nghĩa là về với “cái đẹp cứu
rỗi thế giới”.
Hiển thị các bài đăng có nhãn Tạp bút. Hiển thị tất cả bài đăng
Hiển thị các bài đăng có nhãn Tạp bút. Hiển thị tất cả bài đăng
Thứ Ba, 23 tháng 2, 2016
Chủ Nhật, 14 tháng 2, 2016
HOA BAY GIỮA TRỜI
Công
việc tất bật, nặng nề không cho con người ta có dịp ngẩng đầu lên nhìn hoa bay
giữa trời. Với lại, hoa bay giưã trời có can cớ gì để người ta tơ tưởng lâm ly
? Cái buồn thảm hoa bay, nỗi sầu lao lung lẻ tẻ giữa trời chỉ dành cho "bọn
khố rách thơ ca" nhì nhằng quên, nhớ ? Với lại, một giờ của công việc thì
biết bao là riêng tư khấp khởi. Một giờ sau đó là tiền trao cháo múc.
Thứ Ba, 9 tháng 2, 2016
ĐỌC GIỮA LÒNG SÔNG CHẢY
(Nhân đọc ĐỌC
GIỮA LÒNG SÔNG CHẢY
Loáng thoáng tôi gặp Ngô Phú
Thiện vài lần trong các cuộc họp của Hội Văn học Nghệ thuật Quảng Nam; chưa có
dịp trò chuyện, hàn huyên với anh nhiều; chỉ đọc rải rác đôi ba bài của anh
trên các tạp chí Đất Quảng và báo Quảng Nam; nên khi nhận được tập thơ Giữa lòng sông chảy anh tặng, để “ nhận diện” ra một người anh
cùng “nghề” và “nghiệp”, một “ gương mặt mới” của xứ Quảng, tôi liền một mạch
đọc Giữa lòng sông chảy
Thứ Sáu, 5 tháng 2, 2016
QUÊ HƯƠNG MÀU ĐẤT
(Đọc Vọng Nguồn, Thơ Đinh Huyền, NXB
Đà Nẵng 2015)
Nếu
chiết tự rồi suy diễn rộng ra, thì Vọng
Nguồn là tiếng vọng non nước núi rừng, tiếng vọng nguồn cội bản lai, tiếng
vọng của cố hương qui khứ, tiếng vọng tuổi thơ của “ Hoàng tử bé”, tiếng vọng của bờ lá, bờ gò, bờ bụi, của lưu
thủy đơn côi hoặc trùng phùng, của trùng trùng duyên khởi tự tâm tính- tức là
tiếng nói của tâm hồn nhuần nhụy với đất đai cố quận. Ấy là chúng tôi đã mang
gươm đao mà múa lên trên sàn hội. Nhưng đôi khi nó là vậy, bởi thơ ca bí ẩn lạ
thường mới mời mọc độc giả. “ Ôi cánh
đồng bất tận của tôi/ hãy trải nghiệm bình minh lên từ nắng từ gió/ từ hoàng
hôn rêu màu hoang tịch/ trổ giấc mơ bay
qua ngọn đồi/ nẻo đường đi về còn có
Thứ Năm, 4 tháng 2, 2016
ĐỌC NẮM NÍU
Bài viết của Huỳnh
Minh Tâm
GV trường THPT Huỳnh Ngọc Huệ,
Đại Lộc, Quảng Nam .
ĐT 0510 3865898
(nhân đọc tập thơ nắm níu của Nguyễn Đức Dũng, nxb Thanh
Niên 2010)
Ở tập thơ đầu tay “Đốt giấy cho
sông” đã rất chi là trầm phù hư ảo ngữ nghĩa, thế rồi tập “ nắm níu’ vừa ra mắt
độc giả cuối năm 2010, thật lòng Nhà thơ Nguyễn Đức Dũng đã làm cho tôi “hụt
hơi” tra từ điển, và “ nắm níu” không hề thấy. Chỉ thấy “ nắm” là giữ chặt... và “ níu” là nắm
lấy, giữ chặt...Tôi nghĩ : “ tên” này chơi kiểu gì đây ? Không gì hơn, đọc tập
thơ để tìm ngữ nghĩa
“
Anh mang cho em đôi bàn tay vẹn nguyên
mười
ngón vụng về mở ngửa
mang
cho em cuộc đời anh thấm đẫm gió và sương
về
gội lại mái xưa bềnh bồng bờ vai giờ thưa
Thứ Tư, 3 tháng 2, 2016
ĐỌC KÝ NHẬN GIAO MÙA
bài này đã đăng trên tạp chí non nước, cũng đã lâu, lưu vào đây như một kỷ niệm
ĐỌC KÝ NHẬN GIAO MÙA
( Nhân đọc tập thơ ký nhận giao mùa của La Trung, NXB Văn học, 2010)
Gặp gỡ La Trung vài lần, trò
chuyện buâng quơ không ra chuyện, bởi tào lao tùng phèo, nhưng qua đấy tôi có
cảm nhận tính tình La Trung bỗ bã, mộc mạc, hơi “ồn”. Rồi đọc tập thơ ký nhận giao mùa của anh, và thật sự
ngạc nhiên hớn hở, bởi thơ anh kiệm lời, kín đáo, đôi chỗ tinh tế đến xao
xuyến, ngỡ ngàng.
Gió tàn đông
ngõ lời giã biệt
Cành biếc xôn
xao
Vo ve ngôn ngữ
bướm ong
Sợ mất hương
trinh hoa vàng gọi nắng xuân về dâng hiến
Nhện cố giăng
trận đồ bát quái
Thứ Ba, 2 tháng 2, 2016
ĐỌC VĨ THANH HOA
Bài viết của Huỳnh Minh Tâm
GV trường THPT Huỳnh Ngọc Huệ, Đại Lộc, Quảng Nam
ĐT 0510 3865898
tamdailoc@gmail.com
(Nhân đọc tập tản văn Vĩ thanh hoa của Phan Chín, nxb Thanh niên 2010)
Tiếp nhận, xem xét, đánh giá một tác phẩm văn xuôi, một tản văn như "Vĩ thanh hoa" của nhà văn Phan Chín, theo thiển ý của tôi, như đón nhận một con người với mênh mông những tư duy phức tạp và sinh động, đầy đủ các cung bậc vui buồn, hờn giận, sâu sắc các sắc thái tình cảm lay lắc, đa đoan. Cho dẫu những tản văn của Nhà văn Phan Chín không dài, việc khai triển các ý tưởng cũng không quanh co, rắc rối cho lắm, chỉ rặt là cái tôi khao khát cái đẹp và hướng thiện bị dằn co dằn vặt trước những hiện thực của đời sống tốt có, xấu có, kỷ niệm đẹp bị đánh mất trước dòng chảy thời gian như muối xát...Những câu chuyện ấy có lẽ ai cũng biết, cũng đã từng trải, cũng giáp mặt hằng ngày, cũng đã có những xúc cảm này nọ tương tự..., nhưng viết ra bằng thứ ngôn ngữ óng mượt, dịu dàng, cách dẫn dắt câu chuyện tinh tế , và đượm màu sắc “duy tình” như thế hẳn một sức sáng tạo đáng nể, và văn phải có tay nghề vậy.
Thứ Hai, 1 tháng 2, 2016
THƠ NGUYỄN HÀN CHUNG THỜI GIAN GẦN ĐÂY
Các nhà văn Lê Trâm, Tiêu Đình, Nguyễn Mậu Hùng Kiệt, các
nhà thơ Phan Chín, Nguyễn Hải Triều, Đỗ Thượng Thế ở Hội Văn học Nghệ thuật
Quảng Nam có dịp bảo, nhà thơ Nguyễn Hàn Chung kể từ ngày ly quê, đặc biệt
những bài thơ anh viết thời gian gần đây có gì đó ‘lạ” lắm, ai đó trong chúng
ta “thử mổ xẻ” xem sao ? Xét mình cũng đa đoan, tò mò tọc mạch, có nhận được
một số bài thơ anh gửi tặng, nên tôi cũng muốn “thử bút”, “ thử bình”, “thử
vạch” ra một vài điều gì đó trong thơ Nguyễn Hàn Chung, như một lời cảm tạ cho
những ngày cùng nhau bên “ chén rượu bình trà”.
Chủ Nhật, 31 tháng 1, 2016
MÀU RÊU LỤC BÁT- THÂN PHẬN VÀ TÌNH YÊU
MÀU RÊU LỤC BÁT- THÂN PHẬN VÀ TÌNH YÊU
( Đọc tập thơ Màu
rêu lục bát của nguyễn Tấn Sĩ, NXB
Đà Nẵng 2011)
Màu rêu lục bát phải chăng là giai điệu rêu phong cổ kính của tâm
hồn, và tâm hồn hướng về cái đẹp cũ kỹ mê ly, về những con đường cũ xưa, những
con đường tình nhân đa mang dần phôi pha theo thời gian nghiệt ngã ? Thì tôi
suy tưởng mông lung như vậy, bởi tôi đọc những câu thơ mà Nguyễn Tấn Sĩ đã dẫn
dụ bạn đọc, như : “ đã xanh rêu những phố phường/ nghe mùa hạ chết vô thường hơi thu/ là em
làm cuộc sa mù/ anh ngồi nhặt xác phù du dỡ buồn/ chi còn lại những hồi chuông/
ám quanh câu chú trần truồng thành thơ/màu rêu lục bát nguyên sơ/ mỗi đêm
nguyệt rụng là phờ phạc thu”( Màu rêu lục bát). “màu rêu lục bát phù vân/ dắt
thơ qua cõi dương trần để rơi”( Ai đưa lục bát).
Thứ Bảy, 30 tháng 1, 2016
BÊN CẦU BIÊN GIỚI-NỖI BUỒN NHỚ QUÊ NHÀ MỘNG TƯỞNG
BÊN CẦU BIÊN GIỚI-NỖI BUỒN NHỚ QUÊ NHÀ MỘNG TƯỞNG
Dường như tôi đã có một lần, một
đôi lần và chợt nhớ rất nhiều lần đứng ngổn ngang ở cái bến bờ sầu đau biên
giới. Vì sao, không hề biết. Vì đâu, không hề hay. Ở nơi hun hút cô đơn, êm đềm
nắng gió, chót vót đỉnh đèo tâm hồn trống trải, vô lối; ở cái điểm trong suốt
trong veo ấy, cái không gian mênh mông miên man ấy, cái cảnh đìu hiu mông quạnh
kỳ ảo ấy, chợt ngẩn ngơ biết ra rằng, tôi vẫn còn một quê nhà mộng tưởng yêu
dấu, một quê xứ ngoảnh lại nghìn trùng, một quê hương rụng rơi đôi ba nốt nhạc.
“ Ngừng đây soi bóng bên giòng nước lũ/ cầu cao nghiêng dốc bên giòng sông sâu/
sầu vương theo sóng xuôi về cuối trời/ một vùng đau thương chốn làng cũ quê
xưa” ( Phạm Duy). Rồi tôi chợt nhớ những câu thơ đậm chất đường thi ; “ sóng
gợn Tràng Giang buồn điệp điệp/ Thứ Ba, 26 tháng 1, 2016
LƯỠNG VỌNG
Huỳnh Minh Tâm
“ Hãy nên siêu việt nội ngoại. Khi một người có thể siêu việt
cả hai, thì tâm trở nên trong suốt và tĩnh lặng”. Tôi đã đọc nhiều lần điều
này. Tôi nghĩ rằng tôi đã siêu việt cả hai, và tâm tôi tĩnh lặng. Và tôi chợt
ngớ ngẩn ra.
“ Chiều bên lá lung lay vàng cửa khép
Bóng trời sa trùm phủ tiếng em cười
Vườn cỏ lạnh hoa buồn không nói xiết
Bước chân dừng nghe rã lệ hai nơi”
( Giòng sông- Bùi Giáng)
Bóng trời sa trùm phủ tiếng em cười
Vườn cỏ lạnh hoa buồn không nói xiết
Bước chân dừng nghe rã lệ hai nơi”
( Giòng sông- Bùi Giáng)
Cả hai quên mất. Quên trong và ngoài. Quên sống và chết. Quên nhục và vinh.
Quên được và mất. Quên lợi và hại. Quên tất tất mà sao không quên được ngày
tháng hư hao, không quên được chữ nghĩa buông tuồng, không quên được mắt nai hốc
đá ?
“ Chém cha cái số hoa đàoGỡ ra rồi lại buột vào như chơi
Biết thân chạy chẳng khỏi trời
Cũng liều mặt phấn, cho rồi ngày xanh”
(Truyện Kiều- Nguyễn Du)
Đăng ký:
Bài đăng (Atom)




