Thứ Ba, 2 tháng 12, 2025

những ngày trống trải

 

NHỮNG NGÀY TRỐNG TRẢI

 

Gia đình tôi đã đi du lịch ở Nhật Bản

Để biết xứ người ánh đèn màu, hoa anh đào, những con đường bóng lộn

Tôi ở nhà với những căn phòng trống trải

Đêm đêm nghe chúng than thở về nỗi cô đơn, vắng hơi người,

Bầy dán bò đầy nền nhà, trên các bức tường

Ca hát về sự tự do

 

Tôi đi dọc theo bờ tường, đôi khi khó ngủ,

Thơm hương ổi và hương chanh

Bầy ếch râm ran ngoài ao, phía sau vườn

Tôi nhớ cánh hoa bèo màu tím và cơn mưa buổi chiều

Giờ chắc chúng đã thiêm thiếp giấc mơ

Về bầu trời màu xanh

Và thời gian là ánh đèn dầu le lói

 

Hình ảnh phương xa gửi về

Những tiếng gọi hân hoan

Những đóa hoa trà màu đỏ tươi

Những vệt tím mưa hoa tử đằng như bức tranh

 

Với hoa khế tím rụng và

Tử đinh hương ở quê nhà

Tôi nhớ những ngày sum họp

Tôi nhớ những con đường nhỏ, mịn, phủ quanh cỏ chỉ

Cánh đồng lúa chín thơm

Tiếng cười của những nhánh cây gãy

Tôi nhớ những cơn mưa bụi

Trong bóng tối của xa cách

 

Huỳnh Minh Tâm

Thứ Sáu, 10 tháng 10, 2025

thơ Huỳnh Minh tâm

 

CỔ HỌNG KHÔNG ÂM THANH

 

Không tiếng nói nào, từ cổ họng tôi, không âm thanh

Của gió, chiếc kèn đồng tuổi thơ

Thổi dọc cánh đồng, cỏ chỉ và hoa cúc

Ngẩng cổ lên nghe réo rắt

 

Tôi đã im lặng theo chiều ngang từ ngôi nhà

Qua những khu chợ nghèo nàn nhưng ấm cúng

Qua những con đường bùn lầy vết xe đạp cọc cạch

Qua những người thân, hàng xóm và những người chỉ gặp mặt một lần

Từ tốn bắt tay và im lặng

 

Im lặng theo chiều dọc sống lưng

Không nghe, không thấy, không nói

Theo chiều nắng rót xuống giữa trưa mùa hạ

Những trái mít đong đưa theo lời ru câu ca dao của ngoại

Tôi nằm trên chiếc võng

Im lặng nhìn con ve lột xác

 

Im lặng như vòm giấy sà thấp

Râm mát đàn kiến cày cuốc làm ăn

Và cả đàn dế ngoi lên mặt cỏ

Để thở và làm dáng

Cho đến mùa cánh rụng

Cho đến ngày tái sinh

 

Cổ họng không bị viêm, không âm thanh

Vẫn thông nòng trong giới hạn của đời sống

Với những kẻ bòn rút máu

Trong giới hạn của cái chết-sự bất tử-

Của lẽ tự nhiên vào mùa xuân những cánh hồng

Như đôi môi của nàng, tôi mơ,

Và chúng rụng tơi tả-một vẻ đẹp khác-

Vào hạ

 

Trên bức tranh vẽ

Chiếc cổ họng

Luôn bị đập vỡ

 

Huỳnh Minh Tâm

 

Thứ Bảy, 19 tháng 4, 2025

đôi ngày tháng sáu

 

ĐÔI NGÀY THÁNG SÁU

 

Cỏ dại xanh ngát dưới vòm trời tháng Sáu

Ngắm nhìn những cánh chim lớn trên trời cao, buổi chiều,

Vẻ đẹp không nói được với bạn –

Những vồng lan kề bên, bên kia con đường là những vạt diếp cá

 

Tôi ở nơi đây mấy thế kỷ, trong nỗi cô đơn,

Tôi trò chuyện cùng tôi, ngắm nhìn những bờ rào

Càng về chiều dường như dây bông lý xanh hơn

Chúng chậm chạp đi tìm tri kỷ?

 

Mang vác nhiều thứ nặng nề,

Một cơn mưa lớn trút xuống, sau đó

Bầu trời cao hơn mà không có ai dùng trụ chống

Moi thứ ở bên trong không chống đỡ đó là chân lý

 

Huỳnh Minh Tâm

 

Chủ Nhật, 5 tháng 1, 2025

 TƯƠNG LAI THUỘC VỀ NGƯỜI

 

Tương lai của tôi có thể thuộc về người-

Đất đai, côn trùng, cát bụi hoặc những thứ huyễn hoặc, hỗn độn

Còn giờ đây tôi thuộc về

Bi kịch của cuộc đời tôi

 

Từ lúc sinh ra, ai biết, mầm mống loài rong biển

Hoặc loài chim đêm, tiếng khắc khoải đời sống

Còn giờ đây tôi thuộc về những giấc mơ không báo trước

Rặng mưa khuya cùng tôi ngồi dưới bầu trời

Đen tối, bí mật, và hớp không khí có mùi thơm

Của nàng, núm vú, những quả táo, những quả ổi, và xoài

 

Tương lai thuộc về người

Cây nến đã cháy hết chiều dài thời gian

Ngọn lửa đã tắt

 

Còn giờ đây bờ xe nước đang quay bên những thửa ruộng

Xâm xấp nước, và mùa hè con đường vào núi

Hoa phượng đỏ rực, tôi nhớ ai mười năm về trước

Những viên kẹo và mùi thơm của hoa hồng

Chảy trong huyết quản

 

Tương lai thuộc về người

Những viên kẹo và mùi thơm của hoa hồng

Được gói trong ký ức

 

Huỳnh Minh Tâm

THƠ CHO TUỔI THANH XUÂN

 

Khen cho những điều tôi tin tưởng

Dòng sông đã nuôi dưỡng vườn cà của ngoại

Vòm lá xanh biếc, những quả cà tím

Tôi yêu bãi cát vàng

Mẹ tôi đã ngồi những buổi chiều để ngắm

Những bông cỏ trắng

 

Niềm tin của tôi lớn mạnh

Như những rặng tre, mặc cho giông bão,

Chúng vẫn náo nức đùa vui vào mùa hè

 

Tin rằng tôi mãi thanh xuân

Tiếng sáo của tôi vang ấm tim người

Những ngọn đồi hoa nở

Buổi sáng mặt trời thức dậy

Bầy chim rộn ràng khúc nhạc đồng quê

 

Khen cho những điều tôi tin tưởng

Hoa nở trái mùa, bãi cát mưa bay

Rằng, tôi con thuyền cũ

Dần về phía nước đục

Từ lạch đổ ra sông

Từ lau lách, những người đi hái sim sớm,

Vẻ đẹp trên bức tranh cũ

 

Huỳnh Minh Tâm

DỦ DẺ

 

Dưới khe, một chùm dủ dẻ vàng

Tôi muốn hái tặng nàng

Tinh khiết cây núi

Mùi thơm không chê được

Dường như một thời tôi rất yêu

Và tôi đã đánh mất

 

Lâu lâu, trong giấc ngủ của tôi

Những quả dủ dẻ vàng bay lượn

Tôi đùa nàng, mời nắm được

Nàng đùa tôi, mời cắn đôi môi

Một thời tôi đã yêu

Và tôi đã đánh mất

 

Tôi hái tặng nàng chùm dủ dẻ vàng

Tôi nắm đôi tay nàng rất lâu

Dưới khe, trong thung lũng

Mọi thứ dường mê hoặc

 

Tiếng gà núi thẳm sâu

Tiếng gà vang trong mộng

Tiếng gà bên chiếc gối

 

Huỳnh Minh Tâm

GƯƠNG MẶT TAN SƯƠNG GIÁ

 

Khi ánh trăng màu vàng trải xuống

Cánh đồng sắp vào mùa gặt

Tôi hóa thân bài ca hạt lúa

Gương mặt tan sương giá

Chỉ hằn vết đường cày

Của cha tôi, như lệ thường, buổi sáng

Người dắt trâu ra đồng

Cỏ phả hơi sương lên gương mặt người

Người mỉm cười, hiểu cuộc đời cực nhọc và hạnh phúc

Ngắn ngủi và vô tận

Đường cày của người - bức tranh của đời sống

Và đến lúc, cột kèo ngôi nhà ba gian cũ kỹ

Nằm nghe tiếng gọi của gió và hư vô

Bài ca tĩnh lặng những đêm khuya

Giờ đây tôi hóa thân vào giấc mơ của người

Gương mặt tan sương giá

Tâm hồn là thân lúa vững chải và

Những bông lúa vàng trĩu hạt

 

Huỳnh Minh Tâm

THÁNG 8

 

Tôi đã đi quá xa những ngày đầu xuân

Bóng dáng mẹ tôi vui khỏe trong vườn hoa hồng

Ánh sáng mặt trời cố len lỏi qua màn sương dày đặc buổi sáng

Giờ đây, phải chăng, tôi hối tiếc

Khi hoa lay ơn hồng mượt chạy dọc hàng rào

Sống – đặc ân của tạo hóa

Mẹ ơi. Ở quê nhà mẹ tôi hằng đêm trông ngóng

Chàng thư sinh trên con đường viễn xứ

Chàng mơ những cánh mây sẽ bàng bạc màu trắng

Và cơn mưa, ở quê nhà, giữa buổi trưa dịu dàng

Cánh đồng xanh mướt, mẹ ngồi ở đầu hiên

Sao người có thể bình an? Con thuyền nhỏ dại đang về đâu?

Và cánh buồm no gió?

Xin tôi hiện hiện bên người – tâm hồn đóa sen

Dẫu nhiều đêm tôi vẫn không cầm giữ được bài ca xa cách

 

Huỳnh Minh Tâm

 

GẶP VỊ THIỀN SƯ Ở MỸ SƠN

 

Người bảo

Con hãy quán tưởng

Những viên gạch

 

Trời chạng vạng buổi tối mùa xuân

Những vòm cây chìm vào quên lãng

Của những bước chân, điện thoại và tiếng nói

 

Có thể hàng quán bên ngoài vẫn còn ồn ào

Tiếng lách cách của máy ảnh

 

Đôi mắt người hiền từ

Gương mặt mang vài ký tự

Về sự sống vô tận

 

Những viên gạch dường như thức dậy

Múa hát và thuyết giảng

Các bạn đã đi quá xa về cái đẹp, sự cứu rỗi và linh hồn

Các bạn đã xả quá nhiều con chữ và rác rưởi

Chúng tôi trong sự tàn phai

Chờ các bạn gieo mầm trong trắng giản dị

 

Ánh trăng chảy trên các ngọn tháp

Soi bóng một vũ nữ

Đi xuyên đêm

 

Huỳnh Minh Tâm

NGÀY SINH NHẬT CON

 

Một thứ gì đó, tôi nhớ, thật sự vĩ đại

Choán cả thể xác và tâm hồn

Không phải tôi, một con người –

Đầy đủ vẻ đẹp, vẻ đặc biệt nào đó

Trách nhiệm và sức mạnh

 

Tôi nhớ mẹ tôi và ba tôi

Họ cũng đã mong chờ và choán ngợp

Hạnh phúc, lúc đó, không tả xiết

Những cây chuối già, cao lớn,

Những chiếc lá của nó rũ xuống

Bên cạnh những cây chuối con non dại

 

Và những ngọn nến được đốt lên

Bên cạnh những quyển sách, điện thoại và bánh

Trời dần vào buổi tối

Gương mặt mọi người dường pha

Chút nước táo có men

 

Huỳnh Minh Tâm

MƯA RÀO

 

Tôi cố nhớ lại cơn mưa rào tối qua

Dông lớn, kéo dài

Những ngôi nhà ngỡ co rúm

Còn những đám cỏ khô cháy ngoài đồng chắc thích thú lắm

 

Lúc đầu tôi cũng sợ hãi

Nhưng sau đó đón những giọt mưa trĩu nặng

Tôi cũng thích thú, trời mát mẻ

Một ca khúc êm ái vang xa và dịu

 

Buổi sáng tôi thức dậy, sảng khoái

Tôi đã sống đêm qua?

 

Trong vườn nước vẫn còn đọng lại vài vũng

Những ngọn núi dường đi về làng gần hơn bởi hạnh phúc

Tôi cố nhớ lại mọi thứ

Cho đến chiều tối, dông lớn, kéo dài…

 

Huỳnh Minh Tâm

 

ĐỜI SỐNG VỐN VẬY

 

Một ngày nắng đẹp, trong vườn hoa

Bầy bướm bay như cánh thoi, có thể

Những điều vô nghĩa hôm trước

Trở thành có nghĩa,

Và ngược lại

 

Cảm xúc như thời tiết

Còn tình yêu của chúng ta

Lặn sâu hơn - vào bí mật của vĩnh cửu

 

Ngôn từ đôi khi cứu rỗi

“Xin người nguyền rủa tôi tốt đẹp hơn”

Được ghi trên những tấm pano

Đường vào thiên giới

 

Chúng ta như những con thuyền

Đậu trong vịnh, ngày biển động,

Cô đơn và hắt hơi

 

Huỳnh Minh Tâm

CÁI THAU HUYỀN HOẶC

 

12 giờ đêm, mọi sự vật đã đi ngủ

Tôi thức giấc, âm nhạc êm dịu

Từ đâu, tôi tìm kiếm

Một cái thau lớn dần, từ đó,

Cả nói khẽ với tôi - “im lặng”

Chắc một ngày công việc

Giặt giũ hoặc dọn dẹp

Mọi thứ của cuộc sống

Bây giờ được nghỉ ngơi

Bài ca luôn ẩn chứa

Tình yêu và bí mật

Mọi sự vật, vào lúc ấy

Cũng tĩnh lặng và lắng nghe

Như dòng sông chảy bên nhà

Khi bài ca kết thúc

Một cái thau kiều diễm

Bên trong nó

Một bầu trời

Và những vì sao

 

Huỳnh Minh Tâm

CÁI CHUÔNG

 

Tôi cầm cái chuông trên tay

Nhưng tuổi già, hay quên lãng

Hỏi người có bán cái chuông nào không?

 

Chuông cỏ mật réo rắt tháng ba gió lùa qua

Tôi nhớ mẹ tôi với chiếc nón cời, người đi dặm lúa

Hay chuông lá mít vườn ông ngoại

Mít thơm lựng, mùa hè tròn như viên bi

 

Mùa thu chuông lá tre

Rụng cả bờ ao, tiếng cá quẫy đuôi lách tách

Hay đông sang tiếng chuông nước giọt mái tranh hiên nhà

Nhớ bưởi nhà ai ngọn đèn bấc lụi

 

Vòm trời trăng đổ chuông vàng

Đầu gối đôi tay

Bóng ngoài cửa sổ

 

Huỳnh Minh Tâm

 

CHIẾC CẦU

 

Tuổi thơ

Những cơn mưa mùa xuân dịu nhẹ

Cô bé bắc những chiếc cầu

Bằng lá tre, lá ổi

Bằng cọng cau, cọng dừa

Cầu rộng bằng gang tay

Hoa nở vườn thơm mật ong

 

 Tuổi thanh xuân

Những cơn mưa mùa hạ

Ướt đẫm cánh phượng hồng

Cô bắc cầu qua những trái tim

Bằng ánh mắt con chuồn bên khung cửa

Bằng giọng nói của cây đêm gió

 

Giờ tuổi mẹ, tuổi bà

Những cơn mưa thu đầm đầm sau chái bếp

Mẹ ơi, nội ơi

Bắc chiếc cầu

Một đầu ký ức - một đầu trăng

Bằng nhịp đập của con tim

Tĩnh lặng

 

Huỳnh Minh Tâm

HOA GIẤY

 

Đã sang thu, mưa chiều

Em không hề hay biết?

Vẫn nở màu hồng nhạt

Trên bờ rào kẽm gai

 

Những chàng trai đi biệt

Quê quán cùng trăng thâu

Nhớ chàng lá xanh thắm

Hoa rụng không chịu nhàu

 

Những cô bạn mười tám

Giờ bên phượng với hồng

Nắng đã vàng như cúc

Em nở, gió trên sông

 

Huỳnh Minh Tâm

Huỳnh Minh Tâm,

GV trường THPT Huỳnh NGọc Huệ, Đại Lộc, Quảng Nam,

ĐT 077 306 8721

 

 

VỀ NHÀ

 

những năm mưa gió ở xứ người

ngày vui nắng ấm hoa thơm đôi môi

giờ anh phải về căn nhà gỗ

 

không còn những nấc thang cũ để anh bước lên

danh vọng nằm sau buổi chiều

 

tiếng hát chim sơn ca

pha lê giấc mơ

 

gốc phượng già xanh lá

cây bàng lá xanh mái nhà buổi chiều sập cửa

bầy chim sè sẻ bay về

đánh một giấc no nê

 

 

nghỉ ngơi, tĩnh lặng

chùm hoa mận trắng cuối xuân.

 

Huỳnh Minh Tâm

GV trường THPT Huỳnh Ngọc Huệ, Đại Lộc, Quảng Nam 

 

QUẢ ĐẤT

 

Tôi đã ở lâu trong đó, đến mức

Quên những cuộc tái sinh

 

Chiến tranh, bi thương

Những đời sống bị lãng quên

Những người bạn như những đóa hoa mùa xuân

 

Những khung cửa sổ cho tôi nhìn thấy bầu trời

Đôi khi khép lại đêm khuya ánh trăng huyền hoặc

 

Tôi đã leo lên những ngọn núi bao nỗi đam mê

Những cơn bão quăng quật tôi cuối cánh đồng mẹ tôi cày cấy

 

Tôi đã ở lâu trong đó

Những đêm hò hẹn em đầu bãi sậy

Ngây ngây hoa cỏ dại

Chớp mắt đời sông

 

Huỳnh Minh Tâm

HOÀI NIỆM

 

Nếu không có em

Những chuyến xe buýt chạy qua con đường kỉ niệm

Cuốn anh vào tương lai

 

Mái tóc của em màu đen - anh nhớ -

Pha chút vàng ánh ráng buổi chiều

Bàn tay em hai dải suối mềm

Chảy trước ngõ nhà anh

Hai quả đồi quyến rũ

Trầm tư thời gian

Em ngủ - cả vòm trời bóng tối

Những vì sao là giấc mơ của em

Vườn hoa rực rỡ khi em cười

 

Anh như giọt nước dưới sông

Bay lên & kết tụ trên bầu trời

Đôi khi mưa tuôn, sấm chớp

 

Huỳnh Minh Tâm

 

HOÀN HẢO

 

Cây bàng còn sót lại sau cơn bão lớn

Thật diệu kỳ. Nhưng một nhánh to của nó đã bị gãy đổ

Và cứ thế, nó lê lết tấm thân khuyết tật theo ngày tháng

 

Bạn yêu nó

Sự mạnh mẽ vượt qua những chướng ngại của đời sống

Những đêm nó ca hát trong niềm hy vọng và bình an

 

Nhưng đôi khi lòng bạn bày tỏ

Sự hoàn hảo về vẻ đẹp

Của những vòm cây xanh biếc dựng ở quảng trường

 

Vài đêm bạn nghe

Dường đoạn cuối của bài ca

Khúc bi thương cô độc

 

Huỳnh Minh Tâm