Thứ Năm, 18 tháng 4, 2019


CUỐI THÁNG

nước cạn dần trong những thân cây
bây giờ chưa phải mùa mưa
tiếng chim gọi nhau khàn đục

hơi thở của những chiếc rễ đã già
dường như chúng mơ ước
trở lại thời thanh xuân
với nhiều lý do để yêu để sống

nhớ những vạt đất màu mỡ
những đám cỏ xanh biếc tận chân trời
những bông hoa trắng muốt như sao
những nhà thơ nhảy múa dưới vòm lá

dần dà mọi sự như mệt mỏi
rồi trở về bình dị âu lo
những thân cây vẫn đứng trong gió

nghe bảo có một bầy kiến đã chết vì nắng nóng
những chậu cảnh rất đẹp nhưng giá cao quá
những người phụ nữ lo chuyện bếp núc và sinh nở
không có thời gian để đọc sách

những tàu chuối lật qua lật lại
những con đường bụi mốc tóc tai
nhưng lạ vườn nhà ai
bằng lăng tím rộ

Huỳnh Minh Tâm


RẬN TRONG CHĂN

Trong thế giới bề bộn những đỉnh núi đầy gió
Dường như cuộc sống chúng ta sai lầm ở đâu đó
Giấc mơ đống rận trong chăn gối
Không thể ngoảnh mặt hoặc nhìn chằm chằm vào một bông hoa

Như bị thôi miên như tình yêu bị khước từ
Chạy trốn trong căn phòng, thắp vài ngọn nến cầu nguyện
Mơ hồ chúng ta sẽ vượt qua
Căn bệnh của thời đại dối trá và thất vọng

Lây lan qua những phím, từ, cách sạc pin điện thoại
Cả giấc mơ trong chăn gối một đống rận
Cái cách nói leo, đẽo gọt đôi chân cho vừa chiếc giầy
Tư thế bẻ hoa, cắm hoa vào lọ

Rận trong chăn bò ra lạy các thầy
Đoán mò, pha lê trong thế giới ảo
Bò qua những con chữ, bò lên những lưỡi gươm công lý
Các nàng tiên lóa mắt trên youtube hoặc phây

Đó là cách chúng ta sống, làm việc và yêu
Vẽ bầy rận, đánh bóng tên tuổi và câu like
Đó là cách chúng ta tồn tại
Với những đồng tiền bẩn

Huỳnh Minh Tâm









HOA TRINH TUYẾT

Hoa vẫn nở dịu dàng trên con đường chúng ta đi
Dẫu bờ bụi bóng đêm gai góc
Có những kẻ cầm dao chực đâm lén sau lưng
Những tiếng nói đố kỵ dối trá

Bông trắng nhỏ xinh như cúc áo của em
Anh chỉ hôn thôi trong nắng chiều nhàn nhạt
Hoa vàng trên cao mây vàng thu cũ
Anh chỉ ngắm thôi nào cầm được trên tay

Những kẻ nhìn anh những tia nhìn đầy máu
Những mùa xuân sông đã gội qua đồng
Hoa vẫn nở dịu dàng trên đống chăn đổ nát
Một thoáng buồn thảng thốt với hương thơm

Anh vẫn một với sương đầu ngõ
Anh vẫn hai với gió truông đèo
Anh vẫn bốn với tuyệt nhiên trinh tuyết
Anh vẫn mười với chữ nghĩa ngu ngơ

Huỳnh Minh Tâm



THÁNH ĐỊA MỸ SƠN

Dưới hình hài vô tận của thế gian
Chúng tôi những người con xứ Quảng
Những người gieo hạt
Những người gieo chữ và màu sắc
Những người gieo hình tượng đất nung
Vào thế kỷ thứ VII
Đã lát những viên gạch đầu tiên

Rồi chúng tôi lần lượt ra đi
Theo tiếng gọi của tổ tiên, đất đai hoặc khát vọng
Máu xương rơi vãi
Đã từng nghe các vị vua anh minh bảo
Hỡi các thần dân
Các người đã tạo dựng nên sự vĩ đại huyền bí
Cho ta và con cháu các người

Những dòng nước tinh khiết đã chảy qua đây bao thế kỷ
Yoni và Linga
Đạn bom, những bước chân người, sự nuối tiếc
Cái chết và sự sống
Được ghi lại trong đất đai, cây cỏ và không khí

Chúng tôi những người con xứ Quảng
Trở lại với những người bạn khắp thế giới
Lại gieo hạt, gieo chữ và màu sắc
Gieo tình yêu, vẻ đẹp và sự yên tĩnh
Cả tiếng kèn và điệu múa
Giữa hình hài núi thiêng

Còn những vị vua
Tinh thần anh linh của họ
Vẫn còn thiếp ngủ ở đâu đó
Hay đang tịch tĩnh trong các tháp
Mỉm cười hàm tiếu.

 Huỳnh Minh Tâm


VŨ ĐIỆU DÂNG LỄ

Nước ra đi theo tiếng gọi của cây cỏ
Nước trở về theo tiếng gọi của đất mẹ
Nước tinh khiết lấy từ núi thiêng
Dâng cúng thần linh và khách quí

Từ thế kỷ thứ IV đến nay
Các cô gái Chăm với vũ điệu kỳ vĩ
Tạo dựng nên sự sống
Và vẻ đẹp

Đầu đội bình gốm hoặc khay
Ấm chén đất nung đựng nước chè xanh
Miệng cươi, chân nhún, tay nâng nhẹ
Mời người

Trong tiếng trống paranưng
Tiếng kèn saranai, lục lạc, tù và, đàn nhị
Của mùa lễ hội
Các thần đang nhìn xuống thế gian
Mỉm cười

Rồi chúng ta lại gặp họ
Buổi sáng trên đồi đang nhặt quả
Vẫn những đôi tay trắng mịm đôi má hồng hào
Vũ điệu của đời sống

Huỳnh Minh Tâm








Thứ Tư, 13 tháng 3, 2019

VIẾT Ở GHỀNH ĐÁ NAM Ô

VIẾT Ở GHỀNH ĐÁ NAM Ô
Những bà mẹ ở ghềnh đá Nam Ô
Những bà mẹ một thuở xuân sắc
Trông những chuyến thuyền ra đi
Trông những chuyến thuyền quay về
Bây giờ mỗi sáng mẹ vẫn ngồi ở bãi cát ghềnh đá Nam Ô
Dường như những cánh buồm đã rơi vào ký ức
Mẹ bán vài trái ổ, gói xúc xích
Sóng vỗ rạt rào những tảng đá vô tri
Không, không đâu các con ạ
Trong tĩnh lặng cô độc giữa đất trời
Những tảng đá ấy giữ lại biết bao niềm hạnh phúc của tuổi trẻ
Biết bao hình ảnh xinh đẹp thời thiếu nữ
Biết bao gương mặt đàn ông vạm vỡ sạm nắng
Biết bao cuộc sum họp và chia ly
Những con thuyền ra khơi rồi quay về
Chứng kiến những cơn bão tháng mười
Những ngọn sóng vỗ vào bờ cát này trong cơn giận dữ hoặc hạnh phúc
Những cuộc chiến tranh và hòa bình
Trong tĩnh lặng triền miên của đá
Không có sự sống và sự chết
Đá bất tử
Tất thẩy được cất giấu trong lòng sâu thẳm bí mật của nó.
Chúng ta đã đến thăm ghềnh đá Nam Ô
Tóc mẹ bạc trắng như từng lớp sóng vỗ
Trong ồn ào náo nức
Chúng ta nhìn thấy những đám rêu xanh
Những tảng đá vô tri
Chúng ta đã đi trên lưng đá
Chúng ta đã nhìn phía biển rộng trời cao
Không thấy một chấm thuyền
Huỳnh Minh Tâm

Thứ Bảy, 23 tháng 2, 2019

mỹ sơn

ĐƯỜNG VÀO THÁNH ĐỊA MỸ SƠN

Trên con đường gạch cũ vào thánh địa
Ngỡ chư chúng ta quay lại  1000 năm trước
Cùng những vị thần, người dân, hương đèn, nước

Bốn bề những cánh rừng rất xanh
Hàng cây hai bên đường cao vút, nhảy múa
Chúng ta ồn ào khao khát
Những vũ nữ hiện ra gương mặt hồng hào

Ba lô, máy ảnh, điện thoại
Tiếng nói các dân tộc đan nhau hồ hởi
Mùi nước hoa La Petite Robe Noire lẫn Eau De Farfum
Trái tim không hề thoát tục

Đôi khi chúng ta vội vã, đau đớn
Nhìn thấy những viên gạch bị đổ vỡ
Dường như các vị thần và người dân
Họ đi một con đường nhỏ khác bí mật

Họ đã nói chuyện với nhau
Những mật ngữ, ánh mắt
Sự tĩnh tại của các đền đài và tâm hồn
Trong chuyển động vĩnh cửu thời gian
Chúng ta đi bên họ
Nhưng khác biệt lớn lao
Khi ánh đèn cao áp rọi khắp thế gian
Chúng ta bắt đầu sống còn họ lùi dần vào bóng tối

Huỳnh Minh Tâm








GẶP VỊ THIỀN SƯ Ở MỸ SƠN

Người bảo
Con hãy quán tưởng
Những viên gạch

Trời chạng vạng buổi tối mùa xuân
Những vòm cây chìm vào quên lãng
Của những bước chân, điện thoại và tiếng nói

Có thể hàng quán bên ngoài vẫn còn ồn ào
Tiếng lách cách của máy ảnh

Đôi mắt người hiền từ
Gương mặt mang vài ký tự
Về sự sống vô tận

Những viên gạch dường như thức dậy
Múa hát và thuyết giảng
Các bạn đã đi quá xa về cái đẹp, sự cứu rỗi và linh hồn
Các bạn đã xả quá nhiều con chữ và rác rưởi
Chúng tôi trong sự tàn phai
Chờ các bạn gieo mầm trong trắng giản dị



Ánh trăng chảy trên các ngọn tháp
Soi bóng một vũ nữ
Đi xuyên đêm

Huỳnh Minh Tâm





Tháng năm

Trong khi bầy chim sẻ còn ngái ngủ
Ánh sáng đã xuyên qua vòm lá ngọc lan
Đánh thức những nụ hoa trắng
Trưa nay chúng sẽ có buổi khiêu vũ

Rất mệt những cơn nóng bức, những đợt bụi
Trên con đường gồ ghề đá sỏi, chiếc xe đạp cọc cạch
Nhưng phải tiến bước, ký ức trên đồi một vạt sim tím
Rơi lại phía sau là cô độc

Hai bên đường bằng lăng tím rộ
Phơi vẻ đẹp kỳ vĩ mộc mạc
Nhưng thời gian không cho phép dừng lại
Mọi thứ như sắp đặt sw*, kể cả số phận

Bên bờ hồ bầy cá đang tranh giành không khí
Những chiếc đầu nhỏ nhoi như rễ cỏ
Một cánh bèo trôi qua
Bị băm ra vài chục mảnh

Thấm mệt khi đã đến nơi
Chúng ta tưởng tượng đông người, ánh sáng và trang phục rực rỡ
Lễ hội đã kết thúc 100 năm trước
Chỉ nghe tiếng gió ù ù và nhìn thấy nhiều bia mộ

Quay về không kịp
Đêm ấy hoa ngọc lan thơm đầy buồng phổi
Trong tiếng suối róc rách


Huỳnh Minh Tâm












Thứ Năm, 24 tháng 1, 2019

NHỮNG ĐIỀU KHÔNG THỂ VIẾT THÀNH BÀI CA

NHỮNG ĐIỀU KHÔNG THỂ VIẾT THÀNH BÀI CA
Suốt mấy năm qua ta đi dần
Xuống vạt cỏ sát mặt đất
Màu vàng cứu rỗi
Đôi khi nói một điều gì đó thật vô nghĩa
Đôi khi lặp lại những mỹ từ
Đôi khi hú như sói
Giữa những ngọn đồi trơ trọi, cô độc
Nghe sự nứt vỡ những bức tường như tâm hồn được dựng lên
Dưới cơn mưa đêm tiếng thở hổn hển những người già
Hoặc tiếng mẹ mệt mỏi mớ năm mươi năm trước
Căn nhà đầy ma và kẻ gian ác
Căn bệnh tâm thần đã rút tỉa hết sức lực và lương tri
Nhìn đâu cũng sợ hãi kim độc và máu
Những chiếc xe điên những kẻ bấn loạn
Những người thân cả tiếng hát bên bờ rào
Ta dần đi xuống những vũng nước nhúng đầu vào bùn
Mắt nhắm lại nhưng suối vẫn chảy
Cỏ quấn lấy tấm thân như hút bầu sinh khí
Chỉ đất và gió thôi nhận ra bạn đã lỗi lầm
Huỳnh Minh Tâm

Thứ Bảy, 24 tháng 11, 2018

HOA CỎ TIÊN


HOA CỎ TIÊN
            Tặng: Phúc
trong vườn hoa cỏ tiên
vẫn nở đều đặn
bảy mươi năm rồi
ta vẫn chẳng hiểu gì về chúng cả

đôi khi ta thác loạn ở một đỉnh dốc
đôi khi ta mơ chói chang những cơn nắng mùa hạ
đôi khi ta cuốn hút tìm về ký ức
một bông hồng trong tranh

ngăn nắp quần áo như từ chạy ngang dãy thơ
đóng gói giấc mơ như thơ kết thúc có hậu
ôi cỏ tiên cỏ tiên cỏ tiên
hồng phớt một làn da tô điểm

ta đứng đầu sông nhìn về quán trọ
thương mái nhà xiêu vẹo trong mưa
sao không thấy cỏ tiên nằm nghiêng đầy gió
hồn cỏ tiên có thức chim bay?

sông có về ngày cỏ tiên úp lũ
núi có ngang đầu trăng vỡ chân mây
nhụy vàng nhụy vàng nhụy vàng
hồn ta bất chợt ngây ngây

mà bên ta tinh khiết dịu dàng
ôi cỏ tiên những mùa ngực nhú
đứng đầu sông gọi tiếng với ai
hoa rơi đầy tay người đừng phai

Huỳnh Minh Tâm


Chủ Nhật, 28 tháng 10, 2018

MẸ TÔI CẦU NGUYỆN TRÊN CHÙA

MẸ TÔI CẦU NGUYỆN TRÊN CHÙA
Trước khi chờ đợi vào chùa cầu nguyện
Nhiều người đã chợp mắt
Dưới vòm hoa sứ một dãy ghế
Chợp mắt
Công việc đồng án bao âu lo
Hôm qua mẹ mới gặt xong sào ruộng
Hôm nay mẹ phơi thóc
Tranh thủ mẹ đi cầu nguyện
Trong cơn chợp mắt mẹ cũng đã cầu nguyện
Mong con trai có vợ và gia thế
Mong con gái có chồng
Mong mưa thuận gió hòa
Mọi gia đình được ấm no
Trong cơn mẹ chợp mắt
Những bông sứ rơi xuống vai mẹ
Những người đã cầu nguyện về trước
Ngang qua mẹ thả một làn hương
Rồi mẹ vào chùa cầu nguyện
Mong mùa xuân tan hết ưu phiền
Và mẹ quay về trong lặng lẽ
Hàng ghế mẹ ngồi hoa trăng vẫy tay
Huỳnh Minh Tâm

Chủ Nhật, 30 tháng 9, 2018

BÀI CA GIEO HẠT


BÀI CA GIEO HẠT

tôi đã lựa chọn tấm áo
nồng nã mồ hôi
được treo trên cán cày cán bút
dãi nắng dầm sương những mùa cấy trồng những mùa gặt hái
dầm cả giấc mơ của mẹ tôi
hạt thóc vàng tròn mẩy

tôi đã lựa chọn con đường
lên những đỉnh núi
phía sau cỏ dại
đá
phía sau lau trắng
đá
vang âm thanh
lồng ngực

tôi đã lựa chọn bóng tối
lưu giữ những bí mật
của loài chim đêm, của loài dơi
và tiếng dế
khải ca lá cỏ đẫm sương đêm
sự yên lặng những ngôi sao

tôi đã lựa chọn ngôn ngữ
nằm trên bờ vực thẳm của cái chết
và sự sống
như ấn tín
của quá khứ và lưỡi gươm
của tổ tiên và đất

tôi đã lựa chọn
bài ca gieo hạt
những giọt mực đắng.

Huỳnh Minh Tâm