Chủ Nhật, 15 tháng 12, 2019

rào chắn kì dị vườn cô ba

rào chắn kì dị vườn cô ba

Rào chắn kì dị vườn cô Ba

Qua nhà cô Ba
Thăm vườn cà sáng nay đã nụ
Sao lại gặp cái rào chắn nhỉ

Rào chắn mới quá
Cô Ba ơi
Tại sao lại dựng lên cái rào chắn kì dị

Màu sắc đẹp thì đẹp đấy
Vườn cô vuông vức nữa
Nhưng làm sao mà ghé nhà cô Ba
Như ghé trộm những đêm trăng lai láng
Hoặc như  hôm nay
Ngớ ngẩn vườn cải vàng chóe
Cả một lối cúc hoa nhỏ xinh xinh

Quanh quất một hồi thấm mệt
Vạch lá nhìn trộm
Màu đỏ của hoa hồng
Những con bướm bay vào không lối ra

Lại nhớ vườn cô Ba những năm trước
Đi lối này xỏ xẹo lối kia
Lối tắt lối ngang lối dọc
Đi chơi thật đã đời

Ai mà đẹp như cô Ba
Ai mà hiền như cô Ba
Vườn cô Ba đi cả ngày không mỏi
Ngắm lá chỗ này mắt liếc quả chỗ kia

Quanh quất một hồi thấm mệt
Vào vườn cô Ba hoa đã tàn trưa
Không thấy cô Ba tươi cười chào hỏi
Cô Ba đã đi chơi xa

Lại nhớ vườn cô Ba năm trước
Nhớ thì nhớ lắm đau thì đau
Ai dựng lên cái bờ rào kì dị
Tháng giêng mà rét vẫn còn căm

Huỳnh Minh Tâm
GV trường THPT Huỳnh Ngọc Huệ, Đại Lộc, Quảng Nam
ĐT 0510 3865898
tamdailoc@gmail.com

Thứ Bảy, 30 tháng 11, 2019

Lên Facebook


GV trường THPT Huỳnh Ngọc Huệ, Đại Lộc, Quảng Nam
ĐT 0122 306 8721


Lên Facebook


Dường có điều không thực, mơ hồ
Trong cuộc sống chúng ta
Cả cái chết

Ngôn từ bịn rịn từ giấc mơ
Chảy qua lỗ thủng của bóng tối
Những hình ảnh huyễn hoặc phù sinh
Cơn mộng du ban ngày

Yêu và không yêu từ khúc
Đi và chạy gắn với công việc vô bổ
Fcb và Fcb
Cm, cm, l

Những gương mặt đầy son phấn, cách làm dáng
Nụ cười mãn nguyện về chức vụ
Chiếc áo rơi vãi đầy cúc
Ly cà phê đen trên mặt bàn

Cả cái chết cũng được sắp xếp cẩn thận
Lời chia buồn tôi chưa viết được điều này
Cửa sinh cửa tử
Cũng chỉ tên gọi khác
Sự hỗn độn chồng chéo
Của ngôn từ.

HMT
GIÓ ĐẦU SÔNG GIÓ CUỐI SÔNG

Bạn hãy biến những con chữ
Thành gió
Bởi cuộc đời sông thức
Chỉ gió mà thôi

Gió đầu bãi
Tuổi thơ đánh trận giả
Con dế nằm bờ cỏ
Chờ mẹ về gáy một hồi

Gió đầu sông hai mươi
Trăng ướt mềm trên ngực
Sóng khỏa giấc mơ hoa mởm
Mầm cây chúm chím

Gió mùa thu ngọn núi cao
Ù ù
Hơi lạnh tức lưng
Xanh trùng trùng mà cô tịch

Gió năm nào còn sót lại
Sau đó hơi nhang thức
Bờ tre sao gầy sao cao
Mặt đất sao thấp

Đuổi theo những con chữ
Chỉ rồng rắn gió bờ mây


Huỳnh Minh Tâm

Bức tranh thế giới qua trang giấy

Tôi nhìn bức tranh thế giới qua trang giấy
Chữ viết nguệch ngoạc của cha ông
Phân kỳ lịch sử Nam tiến thế kỷ thứ XV, có thể trước đó
Dòng máu di cư của loài sói hoang mạnh mẽ

Sự kỳ diệu của cuộc sống ở đâu
Đôi khi man rợ, đôi khi huyễn hoặc, đôi khi
Sự đú đởn với những cô nàng
Chúng ta sinh ra từ tinh dịch, bầu trứng, chứ không phải thổ âm sao ?

Lạ nhỉ, thế hình hài đây mang dấu tích ADN
Của sự đông cứng về cái miệng, bàn tay
Muốn hôn và xoa bóp
Hoặc những điều bí mật riêng tư, ví dụ làm thơ

Thế giới trộn lẫn vui nhộn hay chao đảo
Những làn sóng di cư những cuộc mưu sinh những miền đất hứa những hy vọng những thất vọng và cái chết
Đọc đoạn này của anh Hồ Trung Tú trong “ Có 500 năm như thế”-“ hình dung sự hình thành bản sắc Quảng Nam”*
Tôi mỉm cười

“ Vĩnh viễn chúng ta sẽ không thể biết điều gì thực sự xảy ra”
“ Họ đã biến đi đâu không một dấu vết để lại”
Còn chúng ta sẽ biến đi đâu
“ Dấu vết còn lại của cái biên giới”

Tôi đã cưa cắt ngắt ngọn không đúng
Giống cuộc sống thủng lỗ
Của cái lỗ thủng kỳ dị hiện ra mỗi đêm
Vật lí học gọi là lỗ đen

“ Giọng nói người Nam Quảng Nam hiện nay khó mà bảo là giống giọng nói người Thanh Hóa”
“ Có thể có  một số âm giống nhau đến bất ngờ thế nhưng sự khác nhau về ngữ điệu câu nói, điệu thức của âm”
Lịch sử không ghi dấu ấn tâm hồn ?
Một con sói nằm nghe trăng sòng sọc chảy trong huyết quản ?

Và những con sói cái nằm chờ bạn tình
Tiếng tru cô độc dài ngoẵng như dòng sông Thu Bồn mùa lũ
“ Tiếp thu hòa nhập hay tiếp biến”
Trong cuộc tồn lưu sông núi, tiếng gọi vĩnh cửu hư không

Có bức tranh màu hồng, có bức màu xám xịt
Trên nền phông đen hàng chữ trắng
“ Đó là cuộc va chạm giữa hai nền văn minh lớn”
“ Nẩy lửa. Họ luôn phải  khẳng định một điều gì đó”

“ Họ như cảm thấy thất bại và không tồn tại”
Dường niềm an ủi của nhà thơ
Là cái chết
Của xác chữ.

Huỳnh Minh Tâm
GV trường THPT Huỳnh Ngọc Huệ, Đại Lộc, Quảng Nam
ĐT 0122 306 8721
(* Có  500 năm như thế- Sách nghiên cứu lịch sử của Hồ Trung Tú, NXB Đà Nẵng 2012, đoạt giải thưởng Sách Hay 2012)
nước chảy xiết dưới gầm cầu


nước chảy xiết dưới gầm cầu
sao bây giờ ta mới nhìn thấy
không bịn rịn không âu lo
không trì hoãn nỗi sóng vỗ

đã qua bao thác ghềnh vực sâu
chảy xiết dưới gầm cầu vỡ giọng
giữa hai bờ trù mật cỏ lau
tiếng chân đêm chồn hoang tức ngực

nước chảy xiết dưới gầm cầu
bong ra từng từ ngữ rách rưới
ký ức từng mảnh lùa qua cồn bãi
chim qua sông nhớ mùa măng non

chảy qua quê hương ngày ớt đỏ
chảy qua con lạch cá rô quẫy
chảy dưới cơn mưa dừa rũ cánh
chảy cuối mùa đông nhớ bếp nhà

chảy như máu chảy trong da thịt
dáng mẹ đồng chiều mặc áo tơi
hoa lạnh trong vườn rơi từng cánh

chảy trong lòng ta mộng mị
nhớ một vầng trăng treo đỉnh núi.

Huỳnh Minh Tâm
GV trường THPT Huỳnh Ngọc Huệ, Đại Lộc, Quảng Nam
ĐT 0122 3068721







Thứ Sáu, 29 tháng 11, 2019

thơ tam

BÊN BỜ HỒ
ngọn gió quẩn bên bờ hồ
đôi chân và đôi má của nàng
tôi nhớ
bây giờ không còn nữa
đẹp và dịu dàng
gió cũng không còn quẩn bên bờ hồ
chỉ có hoa cúc dại
một đám cỏ lác
đẹp
mơ hồ
có khi nàng ngồi
ném lia thia và búng
nước
chảy trên những gò đồi
có cả trăng về
tụ ở đầu môi
bây giờ không còn nữa
những cô con gái xinh tươi
ngọn gió quẩn bên bờ hồ
chỉ nghe tiếng thét
hạnh phúc và man dại
soi điện thoại với chót môi
đỏ hồng thơm ngát
tình son dễ phai
bây giờ không còn nữa
cả gió và trăng xưa
đời thế đời thế nhé
mặc hồ biếc khóc than
Huỳnh Minh Tâm
NGÀY GIỮA ĐÔNG
tựa ánh trăng chảy xuống thung lũng
tôi say mê ngắm
vào buổi tối cô độc mười năm trước
nhưng bây giờ ban ngày
trên bãi cỏ rộng
chạy dọc triền đồi
ánh nắng giữa đông vào buổi chiều
màu mỡ gà hay màu trăng hay
một dòng thơ chảy qua ngực tôi
như biển động
tầng dưới
vài chiếc lá bàng cuộn mình trong gió
và rơi
và hát một ca khúc của Trịnh
có điều gì đó tàn phai
buồn
và riết
sao lại như thế hỡi cuộc đời
đẹp và mất mát
ly tán như màu cầu vồng
tựa ánh trăng chảy xuống thung lũng
ánh sáng
con đường dọc triền đồi
tôi đã ở đâu đó trên cuộc đời
đã đi và đã hát
đã từng chết với những bài thơ ngắn ngủi
giờ đây ngày giữa đông
tựa ánh trăng chảy xuống thung lũng
Huỳnh Minh Tâm

Thứ Bảy, 16 tháng 11, 2019

THÂN THỂ NẶNG NỀ


THÂN THỂ NẶNG NỀ

Đôi khi thân thể nặng hơn
Những gì chúng ta cần

Vào buổi trưa
Những cơn gió mỏng manh
Nằm ngoài vườn

Hoặc vào những đêm
Cần tìm ánh trăng
Để sưởi ấm một chút cô độc

Đôi khi thân thể nặng hơn
Những gì chúng ta cần

Một thế giới đông đúc lưu chuyển
Những lượt phà đi qua khúc sông nước xiết
Chuyến bay vào hư vô
Sự xê dịch của ý tưởng

Sao cần thân thể chất đầy
Cặn bẩn và quần áo

Chỉ cần thân thể nhẹ bâng
Sống sáng tạo ấm cúng
Chỉ cần vài ngọn nắng
Lay cả một bờ sông

Huỳnh Minh Tâm
GV trường THPT Huỳnh Ngọc Huệ, Đại Lộc, Quảng nam
ĐT 0122 3068721


NHỮNG CON SỐ BIẾT NÓI


Dữ liệu đã được kết nối
Con số đẹp, chẳng có gì phải phàn nàn
Ra quán uống một tách cà phê
Ngắm hàng cây xanh hai bên đường

Nhưng sao lại thế nhỉ
Có gì đó bất an
Như sự dối trá như đổ vỡ
Kỷ vật chiếc bình pha lê

Thử mở lại tệp tin
Những con số dường nhảy nhót lung tung
Ta đã làm gì trước sự thật cay đắng
Những giọt cà phê còn khô cứng trong cuống họng

Những con số biết nói về chân lý
Vẻ đẹp tâm hồn, sự bào mòn các giá trị
Ảo vọng của đời người
Tiếng vỡ lồng ngực ơi mẹ ngày bội tín

Ta vẫn không hiểu được vì sao
Thói háo danh những gương mặt chai lỳ
Gần gũi như tiếng gió
Rít qua khe cửa những cơn giông vào buổi chiều

Dữ liệu đã được kết nối
Dối trá và đổ vỡ
Lời từ biệt những ngôi sao
Trong đêm.

Huỳnh Minh Tâm

Thứ Bảy, 26 tháng 10, 2019

SỰ IM LẶNG MIÊN VIỄN


SỰ IM LẶNG MIÊN VIỄN

Dường như bạn
Vẫn luôn ở
Trong căn phòng của tôi

Bằng mắt thường
Không thể nhìn thấy

Sự im lặng của bạn
Cái mỉm cười gật đầu
Hoặc lắt lay phản đối

Những bước chân nhẹ nhàng giữa đêm khuya
Qua khe cửa
Những ngôi sao lấp lánh như hạt mưa

Hoặc bạn vụt chạy
Cứu một chú mèo
Bị cây đè

Và bạn ngã xuống
Rồi bạn quay về
Trong căn phòng của tôi

Bạn ở đấy
Cái mỉm cười gật đầu
Trong sự im lặng miên viễn

Huỳnh Minh Tâm


Thứ Ba, 24 tháng 9, 2019

Cúc đắng

Cúc đắng

tôi đã đi nơi này nơi khác
sao chẳng nơi nào
cho tôi dừng nghỉ

tôi đã đứng đầu dốc Đắc Ôốc
đã trầm mình SêKông
sao lòng còn lau trắng

mơ với Kỳ Cùng, đá bạc
đời mấy thu xa thu gần
sao cúc đắng
sao trăng tàn

như con chim trong vườn
hót ngây ngô khàn giọng
vỡ ngôi sao pha lê
một tình yêu một hy vọng

Huỳnh Minh Tâm

Lọ hoa trên bàn

Đã từ lâu
chúng ta không còn điều gì
để nói với nhau
hoa trong vườn nở xòe trắng muốt

em còn nhớ không
cũng vào dịp này
anh nắm đôi bàn tay em
lần đầu tiên

rung lên dữ dội ở đâu đó
khoảng trời mênh mông
chúng ta chết trên đồi
dường như những bông hoa xinh xắn hơn ngày trước

bầy cừu đánh thức chúng ta
miệng chúng thơm mùi cỏ dại
khoảng trời mênh mông lặng lẽ
bàn tay em còn ủ than hồng

bây giờ
chúng ta không còn điều gì
để nói với nhau
hoa trong vườn nở xòe trắng muốt

anh nhớ đôi bàn tay thơm thảo của em
rón rén nhìn qua khe cửa

trên bàn
một lọ hoa
còn ấm.

Huỳnh Minh Tâm
  GV trường THPT Huỳnh Ngọc Huệ Đại Lộc, Quảng Nam
    ĐT 0122 306 8721
tamdailoc.vnweblogs.com


Kẻ vô gia cư

Chỉ cần vài từ thôi ngắn ngủi
Trong cơn đau nung đỏ
An ủi như rượu đắng

Sao chiếc giường chật chội
Và ngôi nhà hôi hám

Tôi không gia đình
Làm sao sống nổi
Tôi có gia đình
Làm sao sống đây

Để tôi chạy dưới bóng đêm
Những ngọn đèn nê ông nhìn tôi  mât trí
Chỉ cần vài từ thôi ngắn ngủi
Như những ngọn gió lướt qua bờ cây

Tất thảy im lăng mặt hồ khuya
Cả tiếng nấc ở đâu đó cũng đã nghỉ
Những vì sao chi chít vòm trời
Nhìn vài trang sách nghiêng chao

Huỳnh Minh Tâm
GV trường THPT Huỳnh Ngọc Huệ, Đại Lộc, Quảng Nam
ĐT 0122 3068721


Mùi cỏ dại trong thân thể


mùi cỏ dại từ thân thể tôi
phả ra cánh đồng cha mẹ cày cấy
mùa gặt rong chơi đàn gió cánh diều

trong thời gian bất tận
mẹ tôi yêu quê hương qua màu xanh màu vàng
cỏ gú cỏ lác cỏ kim cỏ mật cỏ gà cỏ chỉ
của tâm hồn tôi

bóng mây hư ảo
cánh cò ao sen
mẹ đi xa mãi

mùi cỏ dại lẩn quất ở đầm sâu đầm cạn
tuổi thơ tuổi già lão
nở ra bông hoa có tiếng gọi
sau ngày thứ sáu mười ba.

Huỳnh Minh Tâm

CON ĐƯỜNG BÍ MẬT

CON ĐƯỜNG BÍ MẬT
Có hay không con đường bí mật
Để chúng ta đi đến
Thế giới tĩnh lặng
Những mặt hồ thiếp giấc mùa xuân
Bông cỏ li ti nằm sát mặt nước như muốn tìm một tiếng vỗ
Nhưng biết không được gì chúng lại nằm im thiêm thiếp
Chúng ta thường suy nghĩ viễn vông
Những người cuốc cỏ đậu nửa buổi chiều
Ngồi nghỉ trên bờ ngắm mây trôi qua
Một tiếng động vang ngân như bầy chim cút rúc vào bụi cỏ
Rồi một vòm trời xanh biếc đã ru họ
Những nhà thơ chuyện trò tíu tít
Vừa đi xuống núi vừa ngắm hoa rừng
Chợt tiếc bỏ quên túi chữ
Trên đỉnh phù vân
Theo những tu sĩ đi trong khe suối
Chúng ta vừa để ướt
Đôi tấc mùa xuân
Huỳnh Minh tâm
Viết bình luận...