Thứ Sáu, 13 tháng 7, 2018

THÁNG BẢY

THÁNG BẢY

Anh còn một mảnh trời xanh
Một bờ cúc dại một tranh nắng vàng
Bờ rào giấy dọc đổ ngang
Mấy phiên chợ cũ cuối làng đậu dưa

Cà phê với bạn lưa thưa
Rằng sen đã nhạt
Rằng sưa đã tàn
Rằng tình
Thôi nhé
Bẽ bàng
Rằng em
Nhạc Trịnh
Năm hàng pha sol

Thơ còn vài chữ con con
Đời còn răng lược nửa mòn nửa nguyên
Chỉ xin một chút bình yên
Nhớ trong bụng dạ
Hàn huyên muôn người.

Huỳnh Minh Tâm
GV trường THPT HUỳnh Ngọc Huệ, Đại Lộc, Quảng Nam

ĐT 0122 306 8721

Thứ Hai, 2 tháng 7, 2018

VỚI CÙ LAO CHÀM

VỚI CÙ LAO CHÀM

Ta vừa từ giã
Những con đường đầy ắp tiếng ve
Cả chuông chiều ngân nga Hải Tạng
Cả cù lao sóng vỗ đam mê

Những bờ bãi chân non tay mượt
Những mắt tròn nước ướt mi xanh
Những mời chào hoa thơm thưa thốt
Những con thuyền sấm động gió thu

Những rặng san hô những dề củi mục
Bóng dừa cao cánh võng chân mây
Cả sò, ốc, chiếc tù và nhớ biển
Những mái nhà lúp xúp chạy ven đồi

Huỳnh Minh Tâm


Thứ Hai, 16 tháng 4, 2018

CHO NGÀY SƯA RỤNG

CHO NGÀY SƯA RỤNG

Mới đó sưa vàng đã rụng
Người quét hoa gửi một góc vườn
Vòm xanh đáy mắt

Đàn bướm đập cánh bên bờ hồ
Những ngọn gió vẫn dịu dàng thổi
Qua vồng ngực hàng chè tàu
Bao chàng trai bao cô gái
Dắt tay nhau bước lên đền

Anh nằm bên cạnh
Những con đường mòn vẹt giấc mơ
Nhớ hoa sưa vàng
Bóng em
Dưới làn nắng tháng tư ướp mật
Về tình yêu cánh lá

Sao có thể gìn giữ
Như những câu thơ đẹp
Mong manh

Trong rạn vỡ xao xác
Bầy chim rót tiếng
Vào buổi chiều xuống going

Huỳnh Minh Tâm


Thứ Sáu, 6 tháng 4, 2018

CÁNH CỬA HY VỌNG

CÁNH CỬA HY VỌNG
Để mở được cánh cửa
Chúng ta chẳng có gì cả
Những thứ trang sức, văn hóa phẩm
Ngoài niềm tin trong sáng như vòm trời
Rằng bên kia không phải thế giới của rác rưởi
Rằng những sự thật cũng giản dị như giấc mơ
Rằng con người đến với nhau bằng trái tim nhân hậu
Rằng đồng tiền chúng ta làm ra chiết từ máu và nước mắt
Cánh cửa vẫn đóng, vẫn im thiêm thiếp, vẫn chờ đợi
Chúng ta vẫn ở bên ngoài, chẳng có gì cả
Với bao người trầm mặc, với bao khác biệt
Với bao ồn ào chen lấn
Một thoáng cánh cửa động đậy, một khe hở
Chen lấn và suy đoán, vài người cầu nguyện
Rồi khép lại như nghìn năm trước
Vài người ngất xỉu, vài người bỏ đi
Chúng ta chẳng có gì cả
Phải không hỡi người nông dân, những người vô gia cư
Những người đau ốm trước khi vào bệnh viện
Phải bán đi những kg gạo
Và hy vọng phía sau cánh cửa kia
Thần chết tươi vui, chúng ta không đồ trang sức
Không có thơ tụng ca, không lời rao của gió
Chỉ vẹn nguyên một trái tim người.
Huỳnh Minh Tâm

Thứ Hai, 19 tháng 3, 2018

QUÊ NHÀ SUY NIỆM

QUÊ NHÀ SUY NIỆM
quê nhà rất nhiều quê hương
bóng lá phủ ngày mưa
gió cay xè mắt bưởi
buổi sáng
bầy gà choai choai nhảy nhót lung tung
gà mẹ mổ mổ những hạt cườm cỏ
mơ một nắng ấm, những hạt lúa
xé toạc bóng đêm, đất bụi, đường cày
anh không nhớ Đại Tân hay Đại Hồng
anh không nhớ Thu Bồn, Vu Gia hay một đoạn sông đào qua thị trấn
anh không nhớ qua Vĩnh Điện hay cầu Câu Lâu
anh không nhớ đã thức Mỹ Sơn, đã ngủ Chùa Cầu
tất thảy ở trong anh
diệp lục lá cỏ
mưa trên sông
nhụy thơm mùa hoa vàng
chứ làm sao lại riêng rẽ
núi Đại Lãnh xanh hơn sông Ái Nghĩa
cầu Chìm Duy Xuyên đẹp hơn đò Ba bến
thế thì nói làm sao những sợi tóc trên mái đầu anh
lúc xanh lúc bạc, và những ánh mắt
anh ngắm nhìn quê hương những ngày hoa sưa vàng, những mùa bão lũ
nào đẹp hơn khổ đau hay hy vọng ?
Duy Xuyên là nơi sinh của vợ anh cái đẹp mảnh khảnh
anh đã nhiều lần chết ở bờ hồ đêm nghe cá quẫy
ôm lưng vợ thon thon
để bắt đầu hiểu nụ hôn là khởi từ
diệu vợi và mãnh liệt
Điện Bàn là nơi cô chú của anh
vượt qua những trận càn, súng lưỡi lê, mìn và chất độc
bây giờ họ đã đi xa
đất là nơi sinh dưỡng của cỏ, của hoa, của sông, của gió
sinh dưỡng cả hư không và ký ức, sinh dưỡng cái chết và sự sống
sinh dưỡng những bước chân xiêu vẹo nội anh đi thăm con nước mắt ròng đôi má teo tóp một đời chiến tranh
Đại Lộc là nơi anh đã chôn nhúm nhau cùng máu huyết
bắt đầu hành trình thi ca đi về ánh sáng
và cả bóng tối
đi vào bù lu bù la danh vọng và tự do
một mùa trồng cà, một mùa trồng ớt
một mùa lúa, một mùa khoai
một mùa được, một mùa mất
một mùa ruộng cạn, một mùa đồng sâu
một mùa chữ tứ tán, một mùa chữ nở hoa
tinh luyện bao ngày của cây, hoa ơi
tinh luyện bao tình trong ngực
con cái
hành trình anh phía trước
trong thân thể khác
tiếng nói khác
nhưng vào một buổi sáng
sương trắng đẫm mình trên những cánh đồng
thơm hương tóc em
cái đẹp
sự hòa đồng của những khác biệt
Huỳnh Minh Tâm

Thứ Ba, 20 tháng 2, 2018

THƠ BA CÂU

Ba câu cho thơ
1.
Tình yêu đẹp hơn cái chết
Tôi nghe ai nói
Trong đêm cô độc

Thứ Hai, 5 tháng 2, 2018

TRÊN ĐỒI CỎ THÁNG GIÊNG

TRÊN ĐỒI CỎ THÁNG GIÊNG
Trên đồi cỏ tháng Giêng
Chúng ta tràn ngập ánh sáng
Nghe bọn dế ri ri ở chung quanh
Chim bìm bịp huýt lên hồi còi dài
Những bài thơ nhảy múa