NHỮNG NGÀY TRỐNG TRẢI
Gia đình tôi đã đi du lịch ở Nhật Bản
Để biết xứ người ánh đèn màu, hoa anh đào, những con đường
bóng lộn
Tôi ở nhà với những căn phòng trống trải
Đêm đêm nghe chúng than thở về nỗi cô đơn, vắng hơi người,
Bầy dán bò đầy nền nhà, trên các bức tường
Ca hát về sự tự do
Tôi đi dọc theo bờ tường, đôi khi khó ngủ,
Thơm hương ổi và hương chanh
Bầy ếch râm ran ngoài ao, phía sau vườn
Tôi nhớ cánh hoa bèo màu tím và cơn mưa buổi chiều
Giờ chắc chúng đã thiêm thiếp giấc mơ
Về bầu trời màu xanh
Và thời gian là ánh đèn dầu le lói
Hình ảnh phương xa gửi về
Những tiếng gọi hân hoan
Những đóa hoa trà màu đỏ tươi
Những vệt tím mưa hoa tử đằng như bức tranh
Với hoa khế tím rụng và
Tử đinh hương ở quê nhà
Tôi nhớ những ngày sum họp
Tôi nhớ những con đường nhỏ, mịn, phủ quanh cỏ chỉ
Cánh đồng lúa chín thơm
Tiếng cười của những nhánh cây gãy
Tôi nhớ những cơn mưa bụi
Trong bóng tối của xa cách
Huỳnh Minh Tâm