NHƯ DÒNG SUỐI MÙA XUÂN
Mồng bốn tết, nhưng trời rất lạnh
Tôi nghe giọng ca trẻ và nỗi đau của
họ
Nhớ tuổi thanh xuân, thổi kén lá đêm
khuya
Như thác đổ, nỗi cô đơn
Mẹ tôi đã ngủ sâu
Thời gian qua người như ánh chớp
Bỗng bầu trời nở ra những tia nắng ấm,
vào giữa trưa,
Bầy chim sẻ rúc trong vòm lá, giờ
chúng bay ra sân nhà
Chiếc đầu nghểnh lên nhìn vòm giấy đỏ
Tôi nghe tiếng em
Vang bên kia sông
Như dòng suối mùa xuân
Giọng ca trẻ bay trên chiếc xích đu
Về sự chia ly và tình yêu bất diệt
Về sự ấm nồng của đôi tay
Tan chảy những viên đá lạnh trong tủ
kính
Huỳnh Minh Tâm
RƯỢU
Mười năm trước
Anh tự làm mới mình
Bằng từ ngữ
Bình rượu chốc ngược
Hương lan đất bạc
Ngẫm lại, giờ, đôi khi xấu hổ
Hoa độ hương bay
Bình rượu thẳng đứng
Hương tỏa trời xanh
Huỳnh Minh Tâm